Những lá thư gửi cao nguyên


Đà Lạt, lẽ ra, chỉ là nơi chốn đến-đi, cũng như những chốn đến-đi khác trong cuộc đời. Nhưng những gì mà người viết muốn gửi lại trong chùm thơ Những lá thư gửi cao nguyên, là miền khói sương quạnh quẽ, là tàn âm của một cuộc tình buồn và niềm day dứt nhớ hoa cỏ, núi đồi. Là tình yêu khó định nghĩa với một thành phố.

Là “khuôn mặt người tìm gặp giữa cơn mơ”… 

Chuyện Đà Lạt xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả trẻ Phạm Vũ Hải.

CAO NGUYÊN BỎ LẠI

Anh gửi lại đây
Nơi chốn cao nguyên này
Những buổi chiều mưa giăng kín lối
Căn gác nhỏ và ấm trà nồng khói
Ta gối lên nhau đọc những bài thơ buồn tênh

Anh gửi lại đây
Mấy chùm cỏ may
Em ngắt lưng đồi về cắm bên cửa sổ
Thềm hoa nắng và con mèo nhỏ
Em vẫn thường âu yếm mỗi chiều.

Anh gửi lại đây
Tóc thơm vai gầy
Những sớm mùa đông, nắm tay nhau thả bộ
Em ngoan như bồ câu bé nhỏ
Nép vào anh, môi má ửng hồng
Bài hát em ngân nga dưới những tàng thông
Đã dìu anh qua bao mùa đông xám ngắt.

Anh gửi lại đây
Chất ngất cơn say
Những chiều tái tê, môi hôn rét mướt
Dốc phố nhỏ quanh co trơn trượt
Phòng trà thâu đêm, nghe rượu đắng mềm môi
Những cặp tình nhân say đắm, lả lơi
Họ đến, uống rượu, hôn nhau, rồi ra đi vội vã
Khi ngoài kia, phố vẫn mưa hối hả
Chỉ còn chúng ta với chếnh choáng cơn buồn
Gác nhỏ sương mù, chất ngất yêu đương.

Anh gửi lại đây
Nỗi nhớ gầy hao
Tiếng hát hôm qua đã ngủ yên đồi núi
Vẫn đồng vọng những chiều loang sương khói
Khuôn mặt người tìm gặp giữa cơn mơ
Tội con mèo vẫn nằm đó bơ vơ
Chờ tiếng chân quen về lại nơi thềm cũ.

Cao nguyên ơi, giữa cơn mê ngủ
Em ra đi. Đồi núi cũng ra đi…P

(Dalat, 2O18)

GIÓ MÙA

Em đứng dưới tàng thông
Cơn gió mùa thu dịu dàng trên vai
Tuổi trẻ như dòng sông
Chảy dưới chân thung lũng
Thời gian là cơn lũ
Cuốn thanh xuân về cuối trời xa.

Một chiều mưa
Trong quán cà phê thinh lặng
Ngồi nhớ lại những năm tháng đã qua
Liệu em còn nhớ những lá thư ta từng viết cho nhau.
Và mùa thu của những năm về sau
Khi em đã là mẹ của những đứa trẻ 
Trong một ngôi nhà xinh trồng nhiều Cẩm Tú
Tình cờ đọc lại bài thơ cũ
Những bài thơ còn làm em mỉm cười.

Anh một mình đi qua những phố đời
Nhìn nơi đâu cũng toàn nỗi nhớ
Anh lặng lẽ đi qua những mùa màng
Chạm vào ai cũng thành vụn vỡ.

Gió mùa về, lạnh run từng mái phố
Anh ngồi xếp lại những lá thư cất vào ngăn tủ
Ngoài kia, thung lũng vừa qua mùa thu hoạch
Còn lại anh trơ như gốc rạ
Giữa cánh đồng ký ức hoang vu.

TÀN PHAI

Một sớm này đây
Em sẽ bay đi cùng loài én nhỏ
Anh là kẻ gác chuông nhà thờ khốn khổ
Đánh một hồi dài trong tim mình
Nhặt nhạnh những lời nguyện dưới chân mẹ đồng trinh
Ném vào hôm qua lời cuối cùng tình tự
Những con dơi trên tháp chuông chẳng bao giờ ngủ
Vẫn hằng chờ nghe tiếng môi em.
Trong giấc mơ anh thánh giá màu đen
Em yêu dấu hoá thành tượng đá
Trên ngôi cao Chúa ngàn năm buồn bã
Nỗi nhớ em cũng hoá thạch bao giờ.

Một sớm này đây
Khi ái ân theo mưa gió phai mờ
Mùa xuân đến, chim én không về nữa
Trên đồi xanh, trái tim anh mục rữa
Thanh xuân tan nhanh như tiếng thở dài.
Lũ dơi treo mình… buồn đếm những tàn phai…

(Dalat, 2017)

Phạm Vũ Hải