Trong căn nhà Đỗ Quyên – Thơ Phan Thanh Bình
ĐÀ LẠT
Quả thông già rụng xuống bức tranh anh đang vẽ. 

Biệt thự ẩn trong rừng
thành phố ẩn trong sương 

con suối gãy mình thành thác đổ
ký ức đọng nước hồ phẳng lặng
tình yêu là thung lũng ở trên đồi 

em ẩn đâu mà anh tìm không thấy
hình như em đang đọc thơ anh
bằng bàn tay của gió
bẻ từng quả thông già.
HOA VÔNG KÊ
(Hay cảm thức Đà Lạt) 

Loài hoa thức muộn giấu sương đêm lẩn khuất
em phá giấc tôi bằng những chiếc thìa màu sáng bạc
thảng thốt tiếng dương cầm
ngút ngàn thông ba lá 

Đâu rồi
giọt nước mắt ở ngón tay em đeo nhẫn
đâu rồi
những khuôn mặt người ẩn nấp thân cây
và vết thương của tôi trốn biệt sau lần tạm trú 

Màu hoa tán sắc lên váy em chia từng ô vuông nhỏ
tôi tìm hoa vông kê 
từ tim em thắm sắc

Đà Lạt mở cửa buổi sớm mai 
nháy mắt với tôi chừng như ra hiệu 
đôi giày em cao gót 
và áo tôi phong phanh 

tôi tự nhủ không sao
không sao
chúng tôi có hai người.

ĐI TỚI MÙA THU
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi
anh muốn mang mùa thu về trên vai em
em đừng khóc vì ai nữa nhé
chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi

anh đến bên em, quá khứ đã xa rồi
đừng nhắc lại những gì không trọn vẹn
dẫu có tiếc cũng chỉ là để tiếc
trong cuộc đời, ta có những lần đi

hãy cùng anh làm một chuyến đi dài
nơi xa nhất mà em chưa đến được
mở cánh cửa sớm mai là mỗi ngày mỗi khác
mỗi ngày em thêm có một lần anh

anh sẽ lắng nghe em từng tiếng thở
từng nhịp rung trên vai áo em gầy
ta phải đến được nơi ta cùng đến
em có mùa thu, anh có em.


CĂN NHÀ ĐỖ QUYÊN

1
Những chìa khóa được đánh số thứ tự
những căn nhà đặt trên đồi ngẫu hứng
những bông hoa thức muộn và ngủ muộn
ở đây, không có buổi chiều

trong căn nhà Đỗ Quyên
bên lò sưởi không còn củi dự trữ
anh sẽ làm ấm em đêm nay bằng câu thơ sau cả hành trình dài
mùi khen khét từ ngực anh ngàn ngạt
và hương rừng sẽ sẽ mùa thu

mong muốn ơi!
mong muốn đến bây giờ
mong muốn thành ngôi sao ở bậc tự do thứ nhất
nằm ngả mình trên lũng thông xanh.

2
sông đã cạn một lần
nước đã lại dềnh lên
mùa thiếu nữ đặt trăng bên ngực trái
ngày con gái đặt môi bên ngực phải
vời vợi gần đã thấp thoáng xa xa.

3
Chim họa mi!
hãy hót lại bài ca da vàng
anh sẽ đưa em đi gặp Trịnh
và trở về trước lúc đèn đường tự tắt giữa đêm khuya

khi cao văn cất tiếng nói thánh thần
thì mặt đất là tháng năm đáng sợ

có một thời đôi mắt được sơn xanh
                              khung cửa cũng sơn xanh
                                                  bầu trời cũng sơn xanh.

Có một thời ta đọc thơ mà chẳng rõ mặt người.