Vào khúc quanh lịch sử

Ba bài thơ này được trích từ tập san Chiều hướng mới, do một nhóm sinh viên Viện Đại học Đà Lạt thực hiện, ấn hành vào mùa xuân năm 1964. Bường, Liêm Pha, My Sơn lúc bấy giờ là những cây bút sinh viên ngành triết học, văn chương năm thứ ba. Họ đã đặt chân lên một dư địa mĩ cảm và mang lấy nỗi xao xuyến, u hoài thời cuộc đổ bóng vào thơ.

Từ lâu, dường như những thao thức trên câu chữ như vậy đã trở nên hiếm hoi, thậm chí vắng bóng dưới những vòm trời đại học.

Thơ BƯỜNG

Chữ đầu dòng

có người biết

tôi đã làm thơ

khi buồn chưa đúng tuổi

và bây giờ

tôi làm thơ

khi nỗi buồn sắp dứt

tạm nói thế

đó là điều tôi tin riêng với tôi thế thôi

không hiểu nên buồn hay nên vui

những chiếc vòng trên tay mùa đông

bài thơ triển hạn ngày mai

hơi thuốc dada như màu mắt cổ điển

tôi sắp giã từ đây

trang bìa không minh họa

tập bản thảo không chữ đầu dòng

những chiếc vòng trên tay mùa đông

-những lời ấy là của một người

anh không dành để nói với em

cũng không với anh

không hiểu nên buồn hay nên vui?

Thơ LIÊM PHA

Bài hát của người lính đi tầu

Mây sơn-cước động trên rừng

Mưa ngang cửa chợ thôi đừng đợi trông

Mùa thu xõa tóc lưng hồn

Hai mươi tuổi đã già chôn dấu đời

Chân người theo với chân tôi

Ngày vui bước chậm nghe hơi thở sầu

Trơ thân gầy tới mai sau

Tay che mắt cũng ngả màu hoang-vu

Trời hôm nay đổ sa mù

Ghe không bến đậu hát câu lên đường

Bạc đầu rồi cũng tha-phương

Đến tương-lai cũng cứ cằn-khô thôi

Nhà nghiêng tạt gió hiên ngoài

Lên xe kỷ-niệm đi đày ấu-thơ

Tiếc thân tôi đứng từng giờ

Trông ra quá-khứ hai bờ cây đen.

Thơ MY SƠN

Vào khúc quanh

căn phòng bằng miếng chả

ba thằng như con người

chai rượu không vừa ngã

chán chường nhân cho mười

*

tượng người đen buồn ngủ

khói trong phòng như sương

ba thằng say ủ rũ

nhìn sáu thằng trong gương

*

trên bàn ngổn ngang sách

trong lòng ngổn ngang lời

thần tượng đầy bốn vách

trong tim đầy máu tươi

*

căn phòng như cái tủ

ba thằng rình nhau hoài

vào khúc quanh lịch sử

ba người tỉnh cơn say.

-11-1963-