Vòng tay sương khói – Thơ La Văn Tuân

La Văn Tuân là cây bút thơ nổi trội trong đời sống sáng tác trẻ tại thành phố Đà Lạt khoảng cuối thập niên 1990, khi anh còn ở giảng đường đại học. Tốt nghiệp Đại học Đà Lạt (K18, Việt Nam học, 1994-1998), La Văn Tuân trở về quê nhà Phan Thiết làm việc. Dù vậy, tâm tính Đà Lạt đã ít nhiều nhiễm vào thơ anh, làm nên sắc thái phiêu bồng, lãng mạn và giàu hoài niệm.

Chuyện Đà Lạt trân trọng giới thiệu đến bạn chùm thơ trích từ hai tập thơ Con lắc thời gian (2004) và Lời chim ban mai (2019) của tác giả này.

Thêm một lần Đà Lạt

Mưa và rừng thông trắng xóa

Cánh hoa còn rung rinh buồn

Thành phố dường như đa cảm

Hòa vào xứ khác niềm thương

Bước chân vòng qua sườn núi

Chênh vênh tiếng hát sa mù

Thành phố vàng hoa quỳ nở

Vẫn còn một chút hoang vu

Nếu thêm một lần anh đến

Ché rượu lại tràn niềm vui

Thành phố hiền như hơi thở

Mimosa hé môi cười

Nếu thêm một lần lỗi hẹn

Dưới gốc thông em vẫn chờ

Thành phố như lên tiếng gọi

Dặt dìu từ những bài thơ.

                                       1997

Đất nhớ

Đôi khi muốn trốn nhà

làm cuốc xe đò lên trên ấy

cặm cụi dốc đồi

thăm lại mấy đường hoa

ghé quán ủ tay ly cà phê ấm

nhìn màu áo len em ngang qua

Đôi khi ngỡ mình người Đà Lạt

đi xa

chạnh lòng gió tha hương

quặn về cố xứ

mỗi khi biển nổi phong ba

 trời âm u và mưa đổ nhớ

May mà chỉ cách hai trăm cây số

nên dễ phỉnh phờ mình:

mai sẽ về thăm.

Phan Thiết, những ngày áp thấp 2008

Hương xưa

Hoa nào thơm như dạ lý

Trăng đông Đà Lạt lạnh mềm

Màu nào bằng quỳ vàng dại

Hừng tươi vạt nắng trước hiên

Tình nào ấm như Đà Lạt

Vòng tay sương khói đời người

Đồi lũng nhiều khi gối mỏi

Lịm câu “Xin đừng quên tôi!”

Mùa về vãng lời thương nhớ

Tìm ai dốc khuya lặng thinh

Cội thông già nghiêng bóng đợi

Hương xưa thoảng đến vô tình.

2017

La Văn Tuân